Liên Minh Huyền Thoại trên con đường trở thành một môn thể thao toàn cầu (Phần 4)
Cùng đón đọc phần 4 trong loạt bài viết về trò chơi Liên Minh Huyền Thoại của trang báo thể thao nổi tiếng tại Mỹ - For The Win.
Quốc tế | November 25, 2016 | By Tyra

(Phần 1 | Phần 2 | Phần 3)

Riot cũng đưa ra một giới hạn tuổi cho những đấu thủ chuyên nghiệp, người chơi phải đủ 17 tuổi mới được kí một hợp đồng chuyên nghiệp. Mỗi đội có một giới hạn đội hình – 5 người đánh chính và 5 người dự bị – để không xảy ra trường hợp 1 hay 2 đội chỉ việc mua tất cả những người chơi xuất sắc nhất thế giới. Giới hạn hợp đồng và đội hình có lí của nó. LCS sẽ không được lợi gì khi có một đội tuyển sở hữu 30 người chơi xuất sắc nhất thế giới, và bộ phận PR của Riot cũng vậy nếu có một đội tuyển lớn nào đó kí một hợp đồng 15 năm với một người chơi 13 tuổi mà chỉ bỏ ra một số tiền rẻ mạt.

“Chúng tôi từng thấy một người cố gắng kí một hợp đồng 10 năm với một người chơi và chúng tôi nói, ‘Không, điều này không thể xảy ra được,’ ” Rozelle nói. Anh là một người hiếm hoi tôi từng gặp có khả năng nói một đoạn văn trọn vẹn và mạch lạc. “Và một lần nữa, khi nó mở rộng hơn, liệu 3 năm có còn là giới hạn hợp lí? Tôi không biết. Nó là quyết định và luật lệ đúng tại thời điểm hiện tại, và giống như mọi môn thể thao phát triển nhanh chóng khác, chúng ta chỉ cần phải linh hoạt và hiểu được rằng mọi việc có thể thay đổi trong vài năm tới. Chúng ta phải linh hoạt và sẵn sàng thay đổi bản thân nếu cần.”

ROX vs SKT - Day 1 Semifinals

Sự linh hoạt trong thay đổi và thích ứng, thứ được đánh giá cao trong thế giới công nghệ, trở nên hơi thiếu lễ độ khi bạn nhận ra nó ảnh hưởng đến cuộc sống của nhiều người. Đó là những cậu thiếu niên kí hợp đồng để thi đấu trước hàng triệu khán giả. Không có những giao kèo thương lượng chung, cũng như không có hiệp hội vận động viên.

Rozelle có nói khá dài về việc đảm bảo chắc chắn trò chơi phục vụ cho lợi ích tối đa của người chơi, những người thi đấu chuyên nghiệp từ khi còn ở tuổi teen, từ bỏ đại học để theo đuối giấc mơ kiếm sống bằng cách thi đấu Liên Minh Huyền Thoại. Các đội tuyển thường có những chàng trai trẻ này – và đúng vậy, họ chủ yếu là nam, dù đâu đó cũng có những ngôi sao nữ trong trò chơi – sống trong nhà chung, ăn, ngủ, luyện tập cùng nhau mọi ngày trong tuần. Những người chơi dường như yêu thích điều này (ai lại không muốn cả ngày chơi game cùng bạn bè mình?), và các đội tuyển cũng nhận ra một điều rằng dù họ có cố gắng tạo ra một chút khoảng cách giữa đội và đời sống cá nhân của các đấu thủ, họ thường vẫn sống và chơi cùng nhau.

Nhưng điều này dẫn đến một tỉ lệ kiệt sức nhanh không tưởng ở rất nhiều người chơi hàng đầu thế giới. Họ thường giải nghệ ở tuổi 23, sau hàng năm trời ngồi trước màn hình máy tính, nốc hàng đống nước tăng lực Monster. Liệu đây có phải là con đường tự nhiên của môn thể thao này? Giống như thể dục, liệu những người chơi này có vĩnh viễn tham gia trò chơi lúc còn niên thiếu rồi thoát ra vào sinh nhật thứ 24? Hay họ đã mắc phải một sai lầm khủng khiếp?

rox-worlds-2016-sf-msg

Về phía anh, Rozelle trả lời tất cả những câu hỏi này với sự tự tin như thể những câu trả lời ấy là điều hiển nhiên nhất.

“Chúng tôi muốn những đội tuyển này có quyền độc lập đủ lớn. Họ chính là việc kinh doanh của mình và chúng tôi muốn họ có khả năng tự cải tiến. Nói vậy, chúng tôi chắc chắn sẽ làm việc với các đội tuyển và người chơi chuyên nghiệp để họ có thể hiểu, anh biết đấy, về những vấn đề liên quan đến sức khỏe mà người chơi phải đối mặt – sức khỏe tinh thần, cơ thể – làm thế nào để chúng ta có thể xây dựng một thương hiệu cho người chơi chuyên nghiệp, làm thế nào để chúng ta có thể giúp họ được huấn luyện khi họ nghĩ về một cơ hội làm việc sau khi giải nghệ?”

“Chúng tôi có một đội gọi là đội quản lí người chơi, họ là một đội nằm trong nội bộ Riot, về cơ bản có nhiệm vụ cải thiện đời sống của người chơi chuyên nghiệp, chắc chắn rằng họ có một trải nghiệm tuyệt vời tại LCS và tại những địa điểm thi đấu khác nhau, và đồng thời ủng hộ những quyết định chúng tôi đưa ra, chắc chắn rằng chúng tôi luôn nhớ đến những người chơi chuyên nghiệp cũng như những người hâm mộ eSports.”

ROX vs SKT - Day 1 Semifinals

Khi Rozelle nói vậy, dường như nó hoàn toàn tự nhiên và bình thường. Nhưng chỉ cần bỏ ra hơn 2 giây suy nghĩ và bạn sẽ có hàng đống những câu hỏi nghiêm trọng, ví dụ như: Tại sao Riot được phép quyết định thời hạn của hợp đồng? Nếu như mục tiêu đầu tiên (và đối với nhiều người là duy nhất) của việc kinh doanh là lợi nhuận của Riot, liệu họ có thực sự quan tâm đến những đứa trẻ này? Có ai đó nói với bọn trẻ về việc vào trường đại học không? Liệu Riot có hạ cố làm vậy để ra vẻ rằng họ biết nhiều hơn thực tế? Tại sao lương không được công bố? Nếu Riot Games giới hạn thời hạn hợp đồng, tại sao họ không tiện thể xem xét mức lương mà những bản hợp đồng này đưa ra?

Đây là một sự thật về việc thiết lập một giải đấu thể thao chuyên nghiệp: cuối cùng bạn vẫn phải đối mặt với tất cả những khó khăn mà mọi giải thể thao chuyên nghiệp gặp phải.

Rozelle nói về người đại diện:

“Tôi nghĩ một số người chơi có đại diện. Số tiền bắt đầu lớn đến mức đối với một vài người chơi nhất định, có một người đại diện là một điều hợp lí. Và chúng tôi nghĩ đó là một điều tích cực.”

Về việc mua bán cầu thủ giữa các đội:

“Cơ bản là nó phụ thuộc vào hợp đồng… Nhưng thật thú vị khi các bản hợp đồng này trao đổi và mua bán qua lại. Tôi biết rằng có một người chơi rất nổi tiếng người Trung Quốc tên là Uzi, và bản hợp đồng của anh ta trị giá hàng triệu đô. Thật thú vị khi chứng kiến hệ thống này phát triển.”

Về xét nghiệm ma túy:

“Đến thời điểm hiện tại, chúng tôi không thấy có nhiều bằng chứng về rất nhiều thứ đang xảy ra. Nhưng nếu chúng tôi có, chắc chắn rằng chúng tôi sẽ xử lí vấn đề này, vì tính minh bạch trong thể thao cũng như sức khỏe của các vận động viên chuyên nghiệp đối với chúng tôi rất quan trọng.”

Nhân tiện, những lo lắng về xét nghiệm ma túy là có thật. Những trận đấu có thể kéo dài 5 giờ, và với sự tập trung cần thiết để thi đấu ở cấp độ cao nhất, có thể dễ dàng thấy được lợi ích của việc sử dụng Adderall hay những loại thuốc kích thích khác để duy trì lợi thế. Sau một giải đấu CS:GO năm 2015, một người chơi đã thú nhận “chúng tôi đều sử dụng Adderall” với một phóng viên, tạo ra một cơn bão trong cộng đồng eSports và thu hút sự chú ý của truyền thông đại chúng.

ROX vs SKT - Day 1 Semifinals

Bỏ qua những vấn đề về hợp đồng và ma túy, Rozelle dường như choáng váng với triển vọng phát triển của môn thể thao này. Họ đang giải quyết những vấn đề đó, và Rozelle cùng những đồng nghiệp của anh đang tạo ra một giải đấu thể thao chuyên nghiệp, một điều phần lớn chúng ta chỉ có thể mơ về. Họ có phiên bản World Cup của riêng mình. Họ được tự do lựa chọn những thành tố họ thích từ những môn thể thao khác. Vay mượn từ bóng đá, LCS đã đưa ra luật thăng và xuống hạng, cho phép các đội tuyển từ giải Challenger Bắc Mỹ tham gia vào một giải đấu hai lần một năm với những đội tuyển xếp cuối bảng xếp hạng LCS.

Hiện giờ cũng bắt đầu xuất hiện những chương trình học bổng – trường đại học Irvine, California vừa đưa ra một học bổng dành cho game thủ – dù Rozelle thừa nhận rằng phần lớn những người chơi hàng đầu đã kí hợp đồng với những đội tuyển chuyên nghiệp khi họ đủ tuổi học đại học.

Có lẽ điều duy nhất đang làm chậm bước tiến của Liên Minh Huyền Thoại là rào cản lớn đối với người hâm mộ thông thường. (Tôi đã chơi trò chơi nhiều lần, dành một cuối tuần xem những người chơi tài năng nhất thế giới thi đấu với nhau, vậy mà mới chỉ nắm được bề nổi của những gì đang xảy ra khi tôi theo dõi). Nhưng một lần nữa, nếu một quốc gia có thể đoàn kết và hiểu được luật bóng chày, có lẽ họ cũng có thể hiểu được tại sao việc ROX Tigers lựa chọn Miss Fortune ở vị trí hỗ trợ tại trận thứ 2 và 3 loạt trận bán kết của CKTG lại hết sức táo bạo.

rox-gorilla-mf-worlds-2016-sf-msg

Có tồn tại những câu hỏi. Rất nhiều câu hỏi. Nhưng Rozelle tự tin rằng anh có thể trả lời được chúng, rằng Liên Minh Huyền Thoại có khả năng trở thành một điều gì đó lớn lao, một môn thể thao của toàn thế giới.

“Đây là một môn thể thao rất mới. Chúng tôi mới chỉ bắt đầu một giải đấu chuyên nghiệp hàng tuần vào năm 2013,” Rozelle nói trong trận đấu thứ 4 then chốt của loạt trận bán kết, trước khi chìm vào thế giới của riêng anh, chăm chú theo dõi pha thi đấu trên màn hình vĩ đại phía trên anh.

“… Xin lỗi,” anh nói. “Tôi chỉ muốn xem một chút thôi. Tôi là một người hâm mộ mà.”

(còn tiếp…)

Các bài liên quan