Bjergsen – Từ cậu bé tự kỷ đến ngôi sao hàng đầu
Hãy cùng Liên Minh 360 tìm hiểu về quá khứ của một trong những tuyển thủ hàng đầu thế giới - TSM Bjergsen.
LCS NA/EU | December 18, 2016 | By Min

Với những thành công trong sự nghiệp và niềm vui gần đây của mình, tôi muốn chia sẻ cho các bạn cuộc sống của tôi trước khi tham gia LCS, và nó đã thay đổi như thế nào cho đến ngày hôm nay.

Ahri_divider_2

Những ngày đi học của tôi chưa bao giờ tốt cả, điểm số của tôi ổn, nhưng có chuyện khiến cho tôi không muốn tới trường. Từ hồi học lớp 4-5, tôi đã bị bắt nạt rất nhiều, thật khó cho một cậu học sinh nhỏ con như tôi. Bạn không thể đánh lại, và cũng chẳng bao giờ thắng được. Hầu như tôi đều bị bắt nạt bởi những học sinh nam cùng lớp và giáo viên của mình, vì thế tôi cảm giác như nó sẽ chẳng bao giờ dừng lại. Ngay cả người quản lý cũng làm như vậy, tôi cảm giác như ông ấy còn ủng hộ điều đó. Lối thoát khỏi sự tuyệt vọng với tôi là những trò chơi điện tử, tôi luôn lao đầu vào trò chơi ngay khi từ trường về.

1

Đó là một bí mật của tôi, vì chơi game là không được phép, và tôi không muốn cho họ thêm bất kì lí do gì để bắt nạt mình thêm nữa. Tôi đã có một thời học sinh khó khăn, nhưng cuối cùng thì tôi đã lên được lớp 8, và tôi muốn chuyển tới một ngôi trường lớn hơn với những giáo viên mới. Lúc đó, tôi đã rất suy sụp và không hề muốn tới trường nữa. Dù sao, tôi cảm giác rằng ngôi trường mới sẽ là cơ hội tốt hơn dành cho mình, và việc đi học là bắt buộc, vậy nên tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.

Thật không may là ở nơi đó, việc bắt nạt, ở đây là đánh đập, còn nhiều hơn, và những ngày đến trường của tôi còn tồi tệ hơn trước. Sau nửa năm, tôi bỏ học vì sợ hãi và trầm cảm. Đó là giai đoạn tồi tệ nhất trong cuộc đời, tôi gần như chẳng nói chuyện với ai ngoài gia đình mình. Tôi chọn lựa lối thoát cho mình bằng cách ngồi trong phòng chơi Liên Minh Huyền Thoại cả ngày. Đó là thứ duy nhất có ý nghĩa với tôi, và cũng là điều duy nhất tôi yêu thích. Bố mẹ tôi đã làm đủ mọi cách để đưa tôi quay lại trường học, nhưng chẳng bao giờ nó kéo dài được quá 1 tuần.

Vào lúc đó, tôi bắt đầu chơi LMHT khá tốt và đạt được điểm elo cao, được những người chơi giỏi chú ý đến. Tôi tham gia những giải đấu trực tuyến và nhận được một khoản tiền nho nhỏ, nhưng dù là gì thì nó cũng đều rất tuyệt. Sau khi thử qua nhiều đội, tôi cuối cùng đã chọn được một nơi và cuộc sống của tôi thay đổi từ đó: Copenhagen Wolves.

bjergsen

Chúng tôi tham gia sự kiện đầu tiên tại DreamHack Mùa Đông 2012. Tôi gần như đã định không đi vì quá lo lắng, nhưng Deficio (quản lý của đội lúc đó), sau một cuộc nói chuyện dài với bố tôi và tôi, đã khuyến khích tôi đi, hứa rằng sẽ lo lắng và giúp đỡ bất kì khi nào tôi cần. Tôi thực sự là một đứa trẻ ngô nghê, chẳng biết làm bất kì điều gì một mình, vì thế có một người như Deficio đi cùng làm tôi cảm thấy khá an tâm.

Tại giải đấu, chúng tôi đã kết thúc ở hạng 3 và đủ điều kiện tham dự vòng đấu loại LCS, lúc đó tôi chỉ quan tâm tới việc chúng tôi sẽ được một khoản tiền kha khá, vì tôi không hề biết LCS thực sự là cái gì. Không may là tôi còn quá trẻ để được tham gia giải đấu, vì thế cả đội đã phải thi đấu mà không có tôi. Lúc đó, bố mẹ tôi vẫn cố gắng đưa tôi trở lại trường, và tôi thực sự không hề kì vọng vào việc đội của mình sẽ được tham gia, vì thế tôi vẫn lâm vào một tình trạng quái gở, chẳng biết mình cần làm gì và điều gì sẽ xảy đến.

Bằng một cách nào đó, đội tuyển của tôi đã được tham dự LCS. Tôi đã rất vui mừng, nhưng không nhận thức rõ ràng được việc tham dự LCS có ý nghĩa như thế nào. Sau khi đội tuyển của tôi chịu thất bại trong 3 tuần đầu, tôi cuối cùng đã đủ 17 tuổi và có thể thi đấu. Trong trận thắng đầu tiên, tôi đã đạt được một cú pentakill, và cảm thấy cực kì hưng phấn, nhưng tôi không muốn mọi người biết đến mình. Tôi không muốn có tiếng tăm, tôi không muốn bị phỏng vấn. Tôi không muốn người nhà biết tôi đang làm gì, vì lúc đó tôi tin rằng trò chơi điện tử không được xã hội chấp nhận.

Riot tuần nào cũng hỏi ESL về việc phỏng vấn tôi, nhưng tôi luôn từ chối vì chưa sẵn sàng bước ra khỏi vỏ bọc của chính mình. Lúc đó, rất nhiều người chú ý đến và viết về tôi trên nhiều fanpage. Tôi không muốn nói điều gì bất lịch sự, nhưng tôi nghĩ tất cả những người hâm mộ của tôi đều là đồ ngốc. Ai lại muốn hâm mộ 1 tên tự kỷ, bỏ học vì bị bắt nạt ở trường chứ! Tôi chưa bao giờ thực sự nói chuyện với những tuyển thủ khác trong mùa giải đầu tiên, vì tôi cảm thấy xấu hổ và không an toàn. Tôi thực sự sợ rằng nếu mình nói sai điều gì, họ sẽ lại bắt nạt mình – như trước đây, tôi vẫn bị ám ảnh bởi quá khứ.

Nhưng rồi tôi sớm nhận ra rằng tất cả các tuyển thủ, và ban quản lý tại ESL/Riot đều rất tốt bụng, và tôi chẳng có gì cần phải lo ngại cả. Dù không thành công lắm tại LCS Mùa 3, tôi đã trưởng thành hơn nhiều, và kết thúc con người 16 năm qua của mình. Khi rời Châu Âu để gia nhập TSM, tôi không còn là một đứa trẻ bẽn lẽn và run rẩy khi bước vào cuộc phỏng vấn đầu tiên trên sàn thi đấu nữa. Tôi không còn là đứa trẻ trốn tránh tất cả các cuộc phỏng vấn nữa. Tôi chẳng còn mặc áo dài vì cảm thấy tự ti về cân nặng và cánh tay gầy guộc của mình. Tôi đã thay đổi. Chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc như lúc này, và tôi muốn gửi lời cảm ơn tới tất cả những người tôi đã góp mặt vào cuộc sống của mình trong những năm qua.

tsm

Bjergsen, bây giờ thì không ai có thể coi thường anh nữa rồi

Đặc biệt là Deficio. Nếu không phải anh ấy, chắc giờ này tôi đã chẳng đứng ở đây, anh ấy đã rất cởi mở, thân thiện, và tôi đã sớm trở nên tự tin giống anh ấy. Mong rằng Deficio sẽ đạt được những điều may mắn nhất trong tương lai. Tôi tự hào rằng mình có thể chia sẻ tất cả những gì về quá khứ, và biết rằng hiện giờ mình sẽ không còn bị tổn thương nữa. Tôi chỉ muốn nói rằng nếu gặp khó khăn, các bạn hãy cố lên. Mọi thứ rồi sẽ trở nên tốt đẹp hơn!

Theo Rebrn.com

Các bài liên quan